Mô tả

“Nếu em là cá voi, anh nhất định phải là biển lớn” tôi nói.

“Nếu em là cá voi, em sẽ ở lại hồ nước, chứ chẳng bơi ra biển lớn làm gì” em cười. “Bơi ra biển lớn sẽ có tự do, nhưng rời khỏi hồ nước thì rất cô đơn. Với em, tự do tuy cũng tốt đấy, nhưng cô đơn lại càng tệ hơn.”

Chuyện kể rằng Cá voi và Hồ nước dù yêu nhau nhưng chẳng thể ở bên nhau, bởi sống trong Hồ nước, Cá voi rồi sẽ chết vì không đủ nước, còn Hồ nước cũng cạn đi vì nước tràn ra nhiều quá…

Quen nhau qua cuộc bình chọn “Thập đại mỹ nữ” của trường đại học, ngay trong cuộc hẹn đầu tiên, Tú Cầu đã có cảm tình với Người đẹp số 6 thông minh, cởi mở lại hay có dự cảm bất ngờ. Một thời đại học qua đi, cho tới khi bước vào đời, giữa hai người luôn là sự thấu hiểu kỳ lạ cùng một cảm giác ngọt ngào mơ hồ ấm áp… Song câu chuyện về Cá voi và Hồ nước kia lại là lý do khiến Tú Cầu mãi không đủ can đảm bày tỏ lòng mình…

Tình yêu chẳng nói thành lời đó, từ lãng mạn ban đầu tới đợi chờ nhớ mong hiện tại, được kể lại qua giọng văn hóm hỉnh nhẹ nhàng đặc trưng của Thái Trí Hằng, khiến ta thật sự mong rằng hạnh phúc sẽ là câu trả lời sau tất cả.

***

Đôi nét về tác giả Thái Trí Hằng

Thái Trí Hằng, còn được biết đến với biệt danh “Đầu gấu Thái”; sinh năm 1969, là nhà văn tiểu thuyết mạng nổi tiếng của Đài Loan dù tốt nghiệp tiến sỹ chuyên ngành Công trình thủy lợi.

Năm 1998 với tiểu thuyết đầu tay “Lần đầu thân mật”, Thái Trí Hằng đã làm nên cơn sốt trong cộng đồng văn học Hoa ngữ. Hai tiểu thuyết “Lần đầu thân mật” và “Hoa hồng đêm” của ông đều đã được dựng thành phim.

Tác phẩm của Thái Trí Hằng được Nhã Nam xuất bản:

- Cá voi và hồ nước

- Chỉ gọi tên em

***

Đây là cuốn sách thứ 10 của tôi, con số 10 này quả rất nhạy cảm, khó tránh khiến người ta liên tưởng tới “thập toàn thập mỹ”.

Lúc viết tuy tôi cũng có ý thức đến điều này, nhưng tâm trạng viết vẫn giống như mọi khi, hoàn toàn không mang ý đồ gì, chỉ muốn kể câu chuyện cho thật hay.

Song nếu như cuốn sách thứ 10 của một tác giả bắt buộc phải đóng một vai trò đặc biệt nào đó, ví như sâu sắc hơn hay tốt đẹp hơn, vậy thì cuốn sách này đã làm tròn vai trò của nó.

- Thái Trí Hằng

***

Trích Cá voi và hồ nước

Bốn rưỡi chiều, cơn bão Changmi đang hoành hành ở miền Tây Nam Đài Loan, tiếng gió mưa làm tôi giật mình tỉnh giấc.

Có lẽ tại ngủ trưa lâu quá, đầu óc tôi hơi u mê, toàn thân uể oải.

Phòng ngủ hơi tối, tôi gượng lấy lại tinh thần nhảy xuống giường, hướng ánh mắt ra ban công.

Quần áo treo ngoài ban công nhảy múa trong gió, như muốn vùng thoát khỏi mắc áo bay vút đi xa tít tắp.

Mở cánh cửa sổ kiểu Pháp ra, gió mạnh ập thẳng vào mặt trong nháy mắt khiến tôi hoàn toàn tỉnh táo.

Mớ quần áo ướt sũng nằm dướt đất, vẫn không yên phận phập phồng trong gió bão.

Còn nhớ lúc ăn cơm trưa xong là khoảng 1 giờ, gió mới chỉ phất qua từng cơn, cũng hơi mạnh nhưng chưa đến nỗi quá lớn, vả lại trời cũng chưa đổ mưa, không ngờ vừa ngủ một giấc dậy, gió mây đã đổi màu.

Thôi kệ, đợi tạnh mưa rồi ra dọn dẹp sau.

Đóng cửa lại, ra khỏi phòng ngủ. Lúc bước vào phòng sách, tôi tiện tay bật đèn lên.

“A!”

Tôi rú lên thảm thiết lao tới bên cửa sổ, cuống cuồng thu nhặt sách vở và mấy thứ linh tinh bị nước mưa hắt vào ướt hết.

Sau đó chạy vào bếp lấy giẻ ra lau mấy vũng nước đọng trên mặt bàn và dưới sàn nhà, giẻ thấm đẫm nước thì đi vắt cho khô, vắt khô rồi lại lau, lặp đi lặp lại mười mấy lần mới tạm coi như không còn vết nước.

Nhưng nước mưa vẫn rỉ vào qua khe cửa sổ đóng chặt, tụ lại thành dòng, tràn qua mép cửa sổ.

Tôi lại vào nhà tắm lấy ra hai cái khăn bông khô và mấy thứ quần áo cần giặt, nhét khăn vào khe hở trên cửa, trải quần áo lên bàn sách và sàn nhà. Vậy chắc là được rồi, tôi thầm nghĩ.

Tôi thở hắt một hơi, bắt đầu lau mồ hôi trên trán.

Từ phòng khách hình như vẳng ra tiếng chuông điện thoại di động, hoà lẫn trong tiếng mưa gió nên đã mất đi sự vang dội thường ngày.

Tôi nghiêng tai lắng nghe ba giây, quả nhiên là tiếng chuông điện thoại.

Trong đầu vừa sượt qua ý nghĩ không hiểu ai lại đi gọi điện cho mình giữa cái tiết trời quỷ quái này, tôi đã ra đến phòng khách, cầm máy lên.

Màn hình hiển thị tên người gọi là “Lại Đức Nhân”, bạn đại học kiêm đồng môn ở viện nghiên cứu của tôi.

“Gì thế?” Tôi nhấn nút nghe.

“Giờ cậu không có chuyện gì chứ?”

“Tớ sống khoẻ lắm, không có chuyện gì, cám ơn quan tâm.”

“Không phải ý đó. Tớ hỏi là, giờ cậu không bận việc gì chứ?”

“Cậu muốn gì?”

“Đến chỗ tớ đi.”

“Bây giờ đang bão to đấy, cậu có lầm không thế?”

“Đến đi mà. Tớ có cái chương trình chạy mãi không được.”

“Thế thì liên quan khỉ gì đến tớ.”

“Thế là sao?”

“Liên quan khỉ gì đến tớ?”

“Ừ, đến là được rồi, không liên quan.”

“Tớ không muốn đi.”

“Đến giúp tớ đi mà. Tớ đợi cậu trong phòng nghiên cứu. Tối nay ăn cơm chung luôn.”

“Tớ không muốn.”

“Đi xe cẩn thận nhé. Tớ đợi đấy.”

“Tớ không…”

Chưa nói hết câu, cậu ta đã gác máy.

Chửi thầm mấy câu xong, tôi vẫn ngoan ngoãn mặc áo mưa, đội mũ bảo hiểm, xuống nhà lấy xe.

Trên đường đâu đâu cũng toàn cành lá bị gió thổi rụng, tôi thường phải nghiến qua cả một mảng xanh.

Đèn giao thông một ngã tư bị hỏng, cứ nhấp nháy đèn xanh mãi không ngừng, tôi giảm tốc, từ từ băng qua.

Lái xe trong thời tiết này phải cẩn thận, bằng không lúc bị đụng nằm văng ra vệ đường, nhất định sẽ rất nhớ nhung mặt trời.

Tuy đã vũ trang từ đầu đến chân, nước mưa vẫn thấm được vào ống quần, mắt kính cũng cứ mờ mờ mịt mịt.

Dọc đường mưa to gió lớn, tôi hoàn toàn không nghe thấy tiếng động cơ xe, chỉ nghe thấy tiếng mình rủa xả.

15 phút sau, cuối cùng cũng an toàn đến được toà nhà của khoa.

Vào bên trong, tôi liền cởi áo mưa, vắt lên tay vịn cầu thang.

Kế đó, tháo kính ra lau khô, xắn ống quần đến đầu gối, rồi bắt đầu bước lên.

Tôi leo thẳng lên tầng bốn, tầng này có bốn phòng nghiên cứu, mỗi phòng ngồi được mười hai người.

Tôi khẽ khàng mở cửa gian phòng thứ hai, thò đầu vào xem, nghĩ chắc chẳng còn ai khác, bèn rón rén bước vào trong, bất ngờ hét lớn: “Này!”

Định cho tên Lại Đức Nhân ấy một bài học.

Không ngờ lại là một nghiên cứu sinh lạ hoắc ngẩng phắt đầu lên, hoảng hồn đứng bật dậy.

“Anh tìm ai ạ?” Giọng cậu ta nghe như thể vẫn chưa định thần lại.

“À?” Tôi cũng giật thót cả người. “Tôi tìm Lại Đức Nhân.”

“Anh Lại Đức Nhân ở tầng ba ạ.”

“Cám ơn.” Tôi hơi ngượng ngùng. “À, cho tôi xin lỗi nhé.”

“Không có gì.” Anh ta cười cười. “Nghiên cứu sinh bị giáo sư hướng dẫn doạ quen rồi, tim khoẻ lắm.”

Tôi cám ơn lần nữa, rồi ra khỏi phòng nghiên cứu.

Chắc tôi bị mưa bão thổi cho u mê đầu óc, quên cả mất Lại Đức Nhân đã hoàn thành khoá thạc sĩ lâu rồi, tất nhiên không còn ở gian phòng ấy nữa.

Lại Đức Nhân giờ đang học tiến sĩ, chắc cũng được năm năm rồi.

Tầng ba có hai phòng, lần này tôi đã biết điều, gõ cửa phòng thứ nhất trước.

“Vào đi,” giọng Lại Đức Nhân cất lên. “Đợi cậu lâu quá.”

“Sao biết là tớ?” tôi mở cửa, rồi hỏi.

“Thời tiết này còn thằng ngu nào chịu đến nữa đâu?”

“Này, cậu gọi tớ đến đấy nhé.”

Không gian phòng này rộng hơn phòng trên tầng bốn một chút, nhưng chỉ có chín chỗ ngồi.

Bên trái cánh cửa cũng có một hàng giá sách kê dựa vào tường, cao đến trần nhà.

Lại Đức Nhân đang ngồi ở trong cùng, sát cánh cửa sổ kiểu Pháp, hai mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.

“Có mỗi cậu thôi à?” tôi hỏi.

“Ừ,” cậu ta đáp, “vừa nãy còn một tên nữa, chắc là sang phòng thí nghiệm rồi.”

“Chương trình có vấn đề gì?” Tôi bước đến bên Lại Đức Nhân.

“Chẳng hiểu.” Cậu ta đứng dậy nhường chỗ. “Thậm chí còn chẳng compile[1] được.”

“Lởm quá.” Tôi ngồi luôn xuống, tay phải đặt lên con chuột.

Chương trình của Lại Đức Nhân viết hơi quái đản, mà cậu ta lại còn ngồi cạnh tôi hỏi này hỏi nọ, một chốc hỏi tôi tại sao lại như vậy? Lúc sau lại hỏi gần đây tôi khoẻ không? Làm tôi rất khó tập trung.

Nửa tiếng sau, cuối cùng cũng xong.

“Giải quyết rồi đấy,” tôi nói. “Mời tớ ăn tối đi.”

“OK con dê.”

Cậu ta đi tới giá sách, lấy ra hai bát mì ăn liền, rồi bước trở lại chỗ ngồi, chìa tay đưa cho tôi một bát.

“Mì ăn liền?” tôi nhíu mày hỏi.

“Thế cậu không biết à?” cậu ta nói. “Ngày bão ăn mì ăn liền là hạnh phúc nhất đấy.”

“Tại sao?”

“Vì ngày nắng ăn mì ăn liền vui vẻ nhất, ngày âm u ăn mì ăn liền lãng mạng nhất, ngày mưa ăn mì ăn liền thú vị nhất.”

“Tóm lại là cậu chỉ muốn mời tớ ăn mì ăn liền.”

“Đúng thế.” Cậu ta cười hì hì.

Chúng tôi bưng hai bát mì ra máy nước đầu cầu thang đổ nước sôi, rồi quay lại phòng nghiên cứu.

Trong ba phút đợi mì chín, chúng tôi nói chuyện phiếm mấy câu, chủ đề là cơn bão hôm nay.

“Mở tí nhạc nền nhé,” cậu ta mở bát mì, rồi nói.

Lại Đức Nhân đứng dậy mở toang cửa sổ, tiếng gầm giận dữ của mưa bão điên cuồng bên ngoài tức thì ùa vào.

“Cũng không tệ nhỉ.” Cậu ta cười cười, cầm đũa lên. “Lâu lắm không ăn chung rồi, có nhớ tớ không?” Tôi chẳng thèm để ý cậu ta, cúi đầu mở bát mì, cầm đũa lên.

“Dạo này có phim gì hay không?” tôi hỏi.

“Sáng nay vừa xem Phòng y tế sau giờ tan lớp, cũng được.”

“Hả.”

“Phim không che ấy.”

“Thật không đấy?” Tôi nghiêm sắc mặt. “Này, nói chuyện gì phù hợp với thân phận của cậu đi.”

“Với cậu thì chỉ nói được mấy chuyện này thôi,” cậu ta đáp. “Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy.”

Tôi không muốn tiếp chuyện cậu ta nữa, hai tay bưng bát mì, húp nốt chỗ nước còn sót lại.

“Ra ngoài hóng gió đi.” Lại Đức Nhân bước ra ban công bên ngoài cửa sổ, dựa người vào lan can.

“Bão đấy, gió máy quái gì.”

Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng tôi vẫn đứng dậy bước ra dựa vào lan can ngoài ban công.

Gió mưa vẫn không ngừng, sắc trời đã đen kịt.

Ban công hơi ướt, nhưng vẫn khô ráo hơn nhiều so với cái ban công bên ngoài phòng ngủ của tôi.

Tôi đứng cạnh cậu ta, tận hưởng cảm giác những hạt mưa thi thoảng theo gió táp vào mặt, man mát, rất dễ chịu.

“Dạo này ổn không?” cậu ta đột nhiên hỏi.

“Lúc tớ sửa chương trình cậu chẳng hỏi rồi còn gì.”

“Nhưng cậu chưa trả lời.”

“Tớ chưa trả lời à?”

“Ừ,” cậu ta ngoảnh lại nhìn tôi, “dạo này ổn không?”

“Vấn đề này quan trọng thế cơ à?” tôi nói. “Phải hỏi những ba lần?”

“Rốt cuộc cậu có trả lời không?”

“Dạo này là dạo nào?”

“Khoảng ba tháng rưỡi nay.”

“Ba tháng rưỡi thì không phải ‘dạo này’ rồi.”

“OK,” cậu ta nói, “vậy tớ đổi câu hỏi: ba tháng rưỡi nay cậu có ổn không?”

“Ba tháng rưỡi là hơn 100 ngày, lâu quá, một lời khó mà nói hết được.”

“Đằng nào cậu cũng không muốn trả lời chứ gì.”

“Đúng thế.” Tôi bật cười.

Cả hai đều im lặng, chỉ nghe tiếng gió thổi vù vù bên tai.

“Cho cậu xem cái này.” Cậu ta là người phá vỡ bầu không khí im lặng đó trước.

Phòng học sau giờ tan lớp à?”

“Phòng y tế, không phải phòng học.”

“Khác nhau à?”

“Đương nhiên rồi. Phòng y tế có giường, phòng học đâu có.”

“Ờ,” tôi nói, “nhưng mấy thứ đó tớ thích xem một mình hơn.”

“Tớ có định cho cậu xem cái ấy đâu!”

Cậu ta đi vào phòng, tôi lấy làm tò mò, liền ngoảnh đầu lại nhìn theo.

Chỉ thấy cậu ta lôi từ góc giá sách ra một hộp giấy, sau đó lấy trong hộp ra một cái búi màu đỏ.

“Còn nhớ thứ này không?” Cậu ta lại quay trở ra ban công, giơ cái búi đỏ ấy ra trước mặt tôi.

Đó là một quả tú cầu làm bằng những miếng bìa màu đỏ, to hơn quả bóng rổ một chút.

Tiếng gió tiếng mưa bên tai tôi dường như đột ngột ngưng bặt.

Đó không phải một quả bóng tròn ghép bằng những miếng bìa dày, nhìn bề ngoài, nó cũng chẳng có hình cầu.

Nó gồm những miếng bìa được cắt tua rua dán vào với nhau, tạo thành hình dạng giống kiểu kiến trúc bằng sắt thép hiện đại.

Nếu tưởng tượng một chút chút, sẽ thấy những miếng bìa này hợp thành một hình cầu.

“Ê!” Lại Đức Nhân hét lên.

Tôi chỉ ngẩng đầu lên nhìn cậu ta một cái, không trả lời, đưa tay đón lấy quả tú cầu đỏ.

Bên trong quả tú cầu có buộc mấy cái chuông nhỏ bằng kim loại, đã bị gỉ hoét từ lâu.

Nhưng khi tôi lắc nhẹ, quả tú cầu vẫn phát ra những tiếng đinh đang trong vắt.

Tiếng mưa tiếng gió cũng không nhấn chìm được.

Tôi xoay quả tú cầu, quả nhiên bên trên vẫn còn buộc tấm thẻ nhỏ màu đỏ ấy.

Trên tấm thẻ viết: Người đẹp số 6 Ông Huệ Đình.

Đương nhiên tôi vẫn nhớ, sự thực là, tôi còn chưa từng quên.

[...]

(*)Đoạn trích này được lấy từ bản thảo đã biên tập lần thứ nhất, có thể khác đôi chút so với ấn bản sẽ phát hành.

Dự kiến phát hành 01/2012

Mời các bạn đón đọc!

Giá sản phẩm trên TuSach24h đã bao gồm thuế theo luật hiện hành. Tuy nhiên tuỳ vào từng loại sản phẩm hoặc phương thức, địa chỉ giao hàng mà có thể phát sinh thêm chi phí khác như phí vận chuyển, phụ phí hàng cồng kềnh, ...

Thông tin chung

Nhà xuất bản:  Nhà Xuất Bản Thời Đại
SKU:  2512409005756
Loại bìa:  Bìa mềm
Dịch Giả:  Lục Hương
Kích thước:  14.5 x 20.5 cm
Ngày xuất bản:  01-2012
Công ty phát hành:  Nhã Nam

You've already written a review before!

You cannot rate your own product!

(21)
  • Trần Hà Chi
    Trần Hà Chi
    Bình dị
    Xưa nay mình vẫn có ấn tượng khá tốt với cốt truyện và văn phong của Thái Trí Hằng, nó có một cái gì đó rất riêng, không bị nhầm lẫn với ngôn tình tạp nham bây giờ. Tuy truyện này có phần đuối hơn "Chỉ gọi tên em" hay "Hoa hồng đêm" một chút (mình cảm thấy vậy), nhưng về cơ bản vẫn là một truyện nhẹ nhàng mà giàu ý nghĩa, cũng có những đoạn hồi thoại khá hài hước. Tình yêu được khắc họa quá đơn giản, bình dị nhưng lại đem đến thật nhiều cảm xúc, cần gì cao xa, chỉ cầu sự bình dị an nhiên như thế này là đủ rồi.
    5 năm trước
  • ngô thị thanh vân
    ngô thị thanh vân
    Hay nhưng hơi dài dòng
    Ngay từ tựa sách đã thu hút được sự chú ý của người đọc vì tên tác phẩm nghe có vẻ hơi không liên quan với nhau. Ngôn ngữ trong sách khá nhẹ nhàng , tự nhiên, như phong cách trò chuyện hàng ngày. Điều này khác hẳn so với những tác phẩm ngôn tình hiện tại với lối văn khá nóng bỏng. Tuy nhiên điểm trừ của tác phẩm đó là đưa những đoạn đối thoại hơi nhiều, gây ra sự nhàm chán cho người đọc khi càng về sau người đọc càng lạc trong những câu đối thoại của nhân vật.
    5 năm trước
  • luong le
    luong le
    Môt câu chuyện đẹp
    Theo tôi thì đây là một câu chuyện tình yêu đẹp và có ý nghĩa: nhân vật nam chính luôn mong mình có thể từ hồ nước trở thành biển lớn để cô bạn gái( ví như cá voi) có thể thỏa sức vẫy vùng. Câu chuyện được viết một cách nhẹ nhàng , tình cảm và đôi khi hài hước khiến chúng ta thấy được sự cố gắng của cả hai nhất là nam chính khi luôn mong muốn đem lại hạnh phúc cho người mình yêu. “Nếu em là cá voi, anh nhất định phải là biển lớn” “Nếu em là cá voi, em sẽ ở lại hồ nước, chứ chẳng bơi ra biển lớn làm gì. Bơi ra biển lớn sẽ có tự do, nhưng rời khỏi hồ nước thì rất cô đơn. Với em, tự do tuy cũng tốt đấy, nhưng cô đơn lại càng tệ hơn.” Tuy nhiên, điều tôi không thích ở câu chuyện này là các đoạn hội thoai của hai nhân vật cứ lặp đi lặp mãi khiến đoi khi thấy hơi khó chịu.
    5 năm trước
  • hikaru no go
    hikaru no go
    Dài dòng
    Ban đầu mình khá ấn tượng với văn phong của Thái Trí Hằng. Hiếm có truyện ngôn tình nào mà ngôn từ trong sách nhẹ nhàng quá thể như này lắm =]] Dù vậy mình vẫn thấy thích hơn là những truyện đầy H bây giờ. Tuy nhẹ nhàng nhưngđôi chỗ nội tâm nhân vật cũng được diễn tả rất sâu sắc, và nhiều đoạn hài hước khiến mình phải bật cười. Truyện hơi dài dòng nhất là về sau, diễn biến cũng hơi ít nên người đọc dễ bị nản. Có thể nói truyện như một làn gió của tuổi thanh xuân, nhẹ nhàng mà khắc khoải, đọng lại trong long người ta 1 cách sâu sắc.
    6 năm trước
  • Đường Bảo
    Đường Bảo
    Đối thoại hơi nhiều
    Truyện của Thái Trí Hằng quả thực là nhẹ nhàng quá mức, trong sáng ơi là trong sáng, cứ như truyện cho tuổi teen teen ấy =))) cả truyện mà chỉ có mỗi nắm tay thôi, tình yêu của hai người cứ như là trong những bộ phim năm một ngàn chín trăm hồi đó :v Dẫu vậy truyện cũng khá hay nhờ những đoạn đối thoại hài hước và có phần tỉnh queo của hai người, nhưng nếu tiết chế bớt đối thoại thì sẽ đỡ nhàm hơn vì truyện cũng dài mà. Có điều tình cảm của hai nhân vật chính mình tuy là có cảm nhận được đấy, nhưng lại thấy họ ít bộc lộ ra ngoài cho đối phương biết, như thế thật tiếc, hình như 2 người họ ai cũng nhát gan í.
    6 năm trước
  • Lê Diệu Linh
    Lê Diệu Linh
    Khá hay
    Điều mình thích nhất ở truyện này là hình tượng mà Thái Trí Hằng sử dụng: “Cá voi” và “hồ nước”, lúc đầu nó làm mình khá tò mò vì nghĩ rằng nếu tượng trưng cho tình yêu thì cá voi và biển cả không phải sẽ thích hợp hơn sao? Nhưng sau đó, câu này của Thái Trí Hằng đã thuyết phục mình “Nếu em là cá voi, anh nhất định là biển lớn”. Tình yêu giữa Tú Cầu và Người đẹp số 6 nhẹ nhàng, thoang thoảng, có hạnh phúc, có ngọt ngào, cũng có chút buồn thương, tất cả đều vừa đủ, không quá, khiến mình cảm thấy thật thanh bình. Truyện dễ thương, không có tình tiết giật gân, nhưng lại có những chi tiết dù rất nhỏ nhưng lại rất sâu sắc, mang đậm giá trị nhân văn. Dàn nhân vật phụ cũng rất tuyệt. Tuy đôi chỗ diễn đạt còn hơi dài dòng nhưng về tổng thể, đây vẫn là một cuốn sách hay.
    6 năm trước
  • Trần Ngọc  Bảo Trân
    Trần Ngọc Bảo Trân
    Nhẹ nhàng
    Trong một lần tình cờ tham gia tranh giành quả cầu để được ăn tối với các người đẹp trong bình chọn Thập đại mỹ nữ, nhờ anh chàng bạn thân Tú Cầu đã giành được 1 suất với Người đẹp số 6 Ông Huệ Đình. Chuyện tình giản dị và nhẹ nhàng của họ đã làm mình thấy rất ấm lòng. Họ không vội vã, chỉ cần được ở bên người mình thích ngày ngày trò chuyện, dạo mát, mừng mùa mới, đi ăn uống, họp mặt bạn bè, ngắm hoa. Với Tú Cầu thế là hạnh phúc lắm rồi, mình rất thích anh chàng này, nói đùa đều rất có duyên, rất có khiếu hài hước. Ng đẹp số 6 là người đẹp từ trong ra ngoài, rất hoàn mỹ, nhiều anh chàng theo đuổi nàng như thế, có lẽ cũng gây nên áp lực tự ti đối với Tú Cầu
    6 năm trước
  • Sun Lucky
    Sun Lucky
    hay
    Tình yêu chẳng nói thành lời , từ lãng mạn ban đầu tới đợi chờ nhớ mong hiện tại, được kể lại qua giọng văn hóm hỉnh nhẹ nhàng đặc trưng của Thái Trí Hằng, khiến ta thật sự mong rằng hạnh phúc sẽ là câu trả lời sau tất cả. Đọc truyện của chú Thái phải nói là tôi cười nhiều hơn là buồn . Bởi vì trong truyện có vô số đoạn hội thoại gây cười . Cứ mỗi khi buồn và gặp street tôi lại đọc cuốn này không hiểu tại sao lời văn của chú Thái lại có sức mạnh to lớn làm cho tinh thần của tôi thoải mái lên vậy . Về nội dung rất ấm áp một câu chuyện tình ngọt ngào pha trộn chút đắng cay
    6 năm trước
  • Yuri Ayako
    Yuri Ayako
    hài hước, nhẹ nhàng. Tình yêu đôi khi chỉ cần có vậy
    Quyển sách này đc Nhã Nam xuất bản cũng khá lâu rồi. M mua nó hôm hội sách Hoàng Thành, cũng chỉ mua để đọc chơi cho vui thôi. Nhưng khi đọc, thấy thực sự rất hài hước, Giong văn của chú Thái quả thực rất dễ thương, đọc nhiều đoạn mà mình phá lên cười, ko có ý so sánh đâu nhưng so với nhiều tác phẩm ngôn tình mà đc cho là hài hước như all in love thì mình thấy tác phẩm siêu siêu hài hước, đọc những đối thoại thú vị giữa các nhân vật mà mình thấy rất vui , cảm giác như đc xả stress vậy. Thực sự rất thích. Sách in giấy đẹp, Nhã Nam xuất bản mà, cảm thấy mua ko hề phí tiền chút nào ( cũng vì mình mua đợt đang sale mạnh) và ko ngờ nó lại hay đến thế. Tình yêu trong cuốn tiểu thuyết này ko khoa trương, rườm rà, nó chỉ là những đối thoại, những khoảng thời gian thấm thoát qua đi, 10 năm, nhưng tình yêu mà Tú Cầu dành cho Ng đẹp số 6 vẫn vẹn nguyên như vậy. 1 câu chuyện ty giản dị, hài hước và ko kém phần lắng đọng
    6 năm trước
  • Nguyễn Phương Thảo
    Nguyễn Phương Thảo
    Nhẹ nhàng một tình yêu.
    Không hồi hộp, không kịch tính. Họ gặp nhau, hiểu nhau, yêu nhau, xa nhau rồi lại về bên nhau. Mọi chuyện cứ như vậy êm đềm diễn ra. Xuyên suốt cả câu chuyện là những điểm cười, những ân cần chu đáo, những nhớ nhung mong mỏi để rồi đưa đến một cái kết rất đẹp, rất nhẹ nhàng. Tình yêu đâu cần cao xa mỹ lệ gì, chỉ cần đơn giản như thế này thôi, là cũng mãn nguyện ròi. Một cuốn truyện rất thích hợp cho những ai tìm kiếm sự bình yên, nhẹ nhàng xen lẫn một chút hài hước :)
    7 năm trước

Cá Voi Và Hồ Nước

 Nhã Nam 21 0 485
85.000 100.000